Năm nay tôi 25 tuổi, mới đi làm được 3 năm. Mọi người ở văn phòng tôi đều thân thiết và hay chuyện trò với nhau. Chính thành ra mà chuyện tôi chưa cưới w hỏi gì đã mang thai khiến đồng nghiệp đều bất thần.
Chẳng là tôi lỡ mang bầu với ý trung nhân nhưng anh chưa muốn cưới. Anh còn đang muốn xây dựng sự nghiệp chắc chắn đã, anh đưa cho tôi 10 triệu bảo tôi giải quyết bào thai. Sau này anh sẽ bù đắp cho tôi chứ bây chừ trong tay anh chưa có nhà cửa, công việc thì vừa mới tiến triển. Anh chẳng thể để vợ con níu chân được.
Quá tức giận nên tôi đã đòi chia tay rồi xóa sạch liên lạc, chuyển chỗ trọ để ý trung nhân không tìm được mình. Tôi cũng không bỏ con vì chẳng thể làm chuyện thất đức đó được, với lại bào thai cũng đã ngoài 3 tháng, giờ mà bỏ thì đau cả mẹ lẫn con. Nhưng tôi cũng không biết phải giải quyết chuyện này thế nào.
Bản thân tôi là một cô gái trẻ, kinh nghiệm nuôi con không có. Lại thêm gia đình ở quê vẫn đinh ninh tôi trên đô thị có việc lương cao, dáng vóc cao ráo, thế nào cũng lấy được chồng tốt. Thế nên tôi chẳng thể mang chuyện mình có bầu về nói cho 7 bố mẹ biết được. Tôi mất ăn mất ngủ, người gầy rộc đi vì nghĩ suy, sức khỏe cũng kém vì nghén không ăn được.
Lúc đó tôi rất hoang mang với lời chị nói nên đã xin chị cho 2 ngày suy nghĩ. (Ảnh minh họa)
Sáng hôm g qua, đang làm n việc thì chị giám đốc gọi tôi vào phòng chị nói chuyện. Sau khi hỏi han qua vài vấn đề thường ngày và công việc, chị bỗng hỏi tôi về bào thai, về bố đứa trẻ. Lúc đó tôi rất băn khoăn lo âu nhưng chị dịu dàng bảo tôi cứ nói sự thật, có gì chị sẽ viện trợ nên tôi buộc phải kể lại chuyện của mình.
Cứ nghĩ nghe xong, chị sẽ khinh bỉ tôi vì không biết giữ mình. Nào ngờ chị lại vỗ vai tôi và bảo: "Nói thật với em, vợ chồng chị điều trị hiếm muộn bao năm nhưng vẫn chưa có đứa con nào. Sau khi sinh, nếu em muốn tìm một cuộc sống tốt đẹp hạnh phúc b hơn thì hãy để vợ chồng chị nhận nuôi con. Anh chị sẽ trông nom và đối xử tốt với con. Em còn trẻ thì cũng dễ dàng tìm được hạnh phúc mới, đừng để đứa bé kéo tương lai của em xuống".
Lúc đó tôi rất hoang mang với lời chị nói nên đã xin chị cho 2 ngày suy nghĩ. Nhưng cả ngày hôm qua và ngày hôm nay, tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào tốt nhất.
Đúng như chị ấy nói, nếu tôi để vợ chồng anh chị nuôi con, chắc chắn con tôi sẽ có cuộc sống đầy đủ vật chất và tình yêu, vì anh chị rất sung túc và chị thì là người hiền dịu, anh chị nuôi dạy con sẽ tốt hơn tôi. Nhưng máu mủ ruột rà, liệu sinh con xong tôi có dứt bỏ được không? Rồi còn mai sau của tôi, còn danh dự gia đình? Tôi phải làm như thế nào đây mọi người ơi?
(thuytho....@gmail.com)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét